Tôi và đồng lương “suy dinh dưỡng”

TT - Tôi là bác sĩ, làm việc ở một cơ quan của Nhà nước đến nay là 11 năm bảy tháng. Tôi đã trải qua bốn bậc lương và chứng kiến bốn lần tăng lương tối thiểu, nhưng hiện tại lương cơ bản hằng tháng của tôi chỉ có 1.498.500 đồng.

Nếu tính cả phụ cấp thì xấp xỉ 2 triệu đồng/tháng. Tôi chưa lập gia đình, với khoản lương còm này, hằng tháng tôi phải gánh các khoản chiết trừ và chi phí cố định (ở mức chi dè sẻn) như sau:

- Tiền ăn: 750.000 đồng
- Tiền điện, nước: 70.000 đồng
- Tiền chất đốt: 80.000 đồng
- Tiền xăng xe, đi lại: 250.000 đồng
- Tiền phí điện thoại cố định: 100.000 đồng
- Tiền phí điện thoại di động: 200.000 đồng
- Tiền xà phòng tắm, giặt, dầu gội, kem đánh răng: 50.000 đồng
- Tiền quần áo, giày dép…: 100.000 đồng
- BHXH, BHYT, công đoàn phí, đảng phí: 120.000 đồng
- Các khoản phí: vệ sinh, đổ rác, an ninh trật tự khu phố: 20.000 đồng.

Như vậy, chỉ tính phần “cứng”, mỗi tháng tôi đã tiêu tốn mất 1.740.000 đồng, chưa kể các khoản đóng góp đột xuất nhưng lại rất thường xuyên ở cơ quan và ở khu phố.

Tính ra mỗi tháng tôi chỉ còn nhiều nhất là 260.000 đồng để trong ví phòng khi phải sửa chữa xe cộ hoặc các sự cố đột xuất khác. Gọi là chi phí dự phòng nhưng tháng nào tôi cũng tiêu hết số tiền này cho việc giao tế như thăm người ốm, cưới hỏi, sinh nhật, tang ma. Cuối cùng, tôi chẳng để được đồng nào để dự phòng cho những lúc ốm đau, bệnh tật.

Là bác sĩ nên nhu cầu tự học để bồi dưỡng chuyên môn, nghiệp vụ là hết sức cần thiết. Vậy mà tôi không thể có nổi khoản tiền nào để  mua tài liệu chuyên môn vì sách bán trên thị trường hiện có giá rất cao. Có những quyển sách rất cần thiết cho chuyên môn của tôi như cuốn Dược thư Việt Nam có giá tới 380.000 đồng! Giá sách cao như vậy nên tôi chỉ dám ngắm nhìn và chiêm ngưỡng chứ không mua nổi.

Tôi thấy có một khẩu hiệu hô hào vẫn xuất hiện thường xuyên trong các văn kiện, báo cáo là:  “Đội ngũ cán bộ cần luôn luôn tự trau dồi và nâng cao kiến thức, tri thức cho bản thân”, nhưng  với đồng lương ít ỏi như thế, với một cuộc sống eo hẹp như thế thì chúng tôi lấy cái gì để nâng cao kiến thức?

Đồng lương còm như thế thì chuyện nhà cửa để “an cư lạc nghiệp” là giấc mơ xa vời với chúng tôi. Bản thân tôi đang ở chung với gia đình thì còn đỡ, chứ nhiều công chức nhà nước khác nhà ở xa, phải ở nhà thuê thì mất thêm ít nhất cũng 400.000 đồng/tháng.

Tôi thấy thật buồn khi phải kể ra như vậy, nhưng thực trạng phần lớn cán bộ công chức nhà nước có cuộc sống quá khổ sở, quá chật vật vì đồng lương eo hẹp đã tồn tại dai dẳng hàng chục năm qua buộc tôi cũng như nhiều người khác trước tôi đã lên tiếng trên mặt báo.

theo: blog Thân Lê Thắng

http://www.ngoisaoblog.com/m.php?u=thanlethang&p=157867

This entry was posted on Thứ bảy, Tháng bảy 19th, 2008 at 11:45 sáng and is filed under Xã hội. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

Leave a Reply