Một số ý kiến thảo luận về Văn hóa doanh nghiệp

“Những tranh luận khá hay về Văn hóa doanh nghiệp trên Diendankinhte.info, tôi post lên đây một cách có chọn lọc nhằm làm tư liệu tham khảo”.

Từ: Duong lieu:

Văn hoá Viettel

Ngày 1/6 vừa qua, Công ty Viễn thông Quân đội (Viettel) đã long trọng tổ chức kỷ niệm 15 năm ngày thành lập và đón nhận phần thưởng cao quý của Đảng và Nhà nước: Huân chương Lao động hạng Nhất. 15 năm, thời gian chưa phải là dài cho hành trình xây dựng thương hiệu và khẳng định nó trên một thị trường cao cấp và đầy thách thức như thị trường viễn thông, nhưng cũng đã đủ để Viettel ghi dấu ấn của mình. Đó chính là vị thế của nhà cung cấp dịch vụ viễn thông lớn thứ 2 trên thị trường, sau VNPT, là một trong 3 doanh nghiệp được xây dựng mạng đường trục quốc gia và trên thực tế là một trong 2 doanh nghiệp đang kinh doanh đầy đủ các dịch vụ viễn thông.
Còn nhớ thời điểm năm 2000, sự kiện Viettel chính thức cung cấp dịch vụ VoIP (điện thoại 178) với giá cước lúc đó chỉ bằng 1/2 giá cước điện thoại truyền thống của VNPT có thể coi là “phát súng mở màn” cho thời đại cạnh tranh trên thị trường viễn thông, dù mới chỉ ở cái nghĩa sơ khai và chưa đầy đủ nhất của khái niệm này.
Chỉ ít ngày nữa, dịch vụ điện thoại di động mang nhãn hiệu Viettel với mã số 098xxxxxxx sẽ chính thức có mặt trên thị trường, đánh dấu một cái mốc quan trọng trong hành trình đi lên của Viettel, đồng thời cũng tạo nên bước phát triển đáng ghi nhận của thị trường viễn thông Việt Nam.
Tuy nhiên, vượt lên trên những sự kiện, những con số là nỗ lực của Viettel trên con đường tìm tòi và khẳng định triết lý kinh doanh, và cao hơn là xây dựng bản sắc văn hoá doanh nghiệp mang tên: Văn hoá Viettel.
Bản sắc đó thể hiện trước hết ở phong cách riêng của một doanh nghiệp quân đội, của những người lính làm kinh doanh. Đó tính kỷ luật và tinh thần đồng đội, là sự thống nhất cao về ý chí và hành động, là khả năng vượt qua mọi khó khăn và thách thức để hoàn thành nhiệm vụ.
Tuy nhiên, người lính làm kinh doanh không chỉ bằng ý chí và tinh thần. Nội dung cốt lõi của Văn hoá Viettel, đó là tính sáng tạo, một yêu cầu không thể thiếu của kinh doanh nói chung, càng không thể thiếu đối với lĩnh vực kinh doanh công nghệ cao. Triết lý sáng tạo được thể hiện rõ nét trong khẩu hiệu kinh doanh (slogan) được ghi ngay dưới logo của Viettel: “Hãy nói theo cách của bạn” (Say it your way). Để có được câu khẩu hiệu này, Viettel cùng đối tác về tiếp thị, quảng bá thương hiệu phải qua một quá trình tìm tòi khá công phu với yêu cầu về một câu khẩu hiệu nêu được đặc trưng của viễn thông, không quá trừu tượng cũng không quá trực quan, cụ thể. “Hãy nói theo cách của bạn” đã đáp ứng được yêu cầu đó. Đó là tuyên ngôn của Viettel với khách hàng: tôn trọng và đề cao khách hàng, hay đúng hơn là tôn trọng cá tính và sở thích của khách hàng. Đồng thời, đó cũng lời Viettel tự nói với chính bản thân mình, từ lãnh đạo đến từng cán bộ nhân viên bình thừơng: hãy sáng tạo.
Đăng Vũ

————————————————————
Từ: Imtobelieve

Văn hóa Doanh Nghiệp gồm có 2 phần : phần chìm và phần nổi.

Phần nổi: Là những điều mà mọi người bên ngoài, khách hàng, người tham quan thấy được qua :Logo, slogan, brochure, cardvisit, bìa thưa, trang phục của nhân viên, cách trang trí, phong cách giao tiếp của nhân viên …..

Phần chìm: Vấn đề này thì thường chỉ nhân viên trong công ty biết. Ví dụ:”Khi được hỏi 1 anh nhân viên về công ty Viettel, thì anh nhân viên trả lời rằng:”Ở đâu mọi người đoàn kết, giúp đở lẫn nhau” (ở trên chỉ là 1 câu ví dụ!)

————————————————————
Từ: Thuygiang_vn

Đúng là gần đây chúng ta hay nghe nhắc đến thuật ngữ “Văn hóa công ty”. Nhưng theo cảm nghĩ của em thì có lẽ các chủ DN nhắc đến nó nghe cho …mỹ miều, chứ chưa rõ DN mình theo kiểu văn hóa (VH) nào, phải làm gì để truyền đạt đến mọi người trong DN và giữ vững được nền VH đó cho DN mình qua nhiều lớp nhân viên…
Ngay cả ở Mỹ, “cái nôi” của các kiến thức quản trị hiện đại, đa số DN vẫn còn chưa tạo ra VHCty 1 cách có ý thức. Đa phần những VHCty được biết đến rộng rãi có được là từ những người sáng lập Cty hoặc lớp top management tạo ra, một cách vô thức, dưới quan điểm của riêng họ (do đó ít nhiều cũng mang màu sắc cá nhân họ?!!)
Tuy nhiên, có 1 số Cty lớn ý thức được sự tồn tại và giá trị của VHCty riêng họ, coi đó là 1 “tài sản vô hình”, trong đó Hewlett-Packard là 1 ví dụ. Họ ý thức được VH đó cụ thể là gì (với HP đó là: tôn trọng lẫn nhau, có tinh thần tập thể và làm việc cật lực, nghiêm túc), có hẳn những hành động cụ thể để gìn giữ và phát triển nó theo hướng phù hợp (bắt đầu từ khâu tuyển người, đến training đội ngũ lãnh đạo lẫn nhân viên…). Đó cũng là lý do tại sao mà những Cty lớn ở Mỹ, khi tuyển lãnh đạo cao cấp, những người sáng lập Cty hoặc HĐQT thường mời ứng viên đi chơi golf, đi chơi xa vài ngày ở 1 khu biệt lập nào đó hoặc đến chơi tại gia đình họ để ngầm đánh giá set of values của ứng viên đó xem có phù hợp với VHCty không! Cái này thì em chưa nghe ở bên mình có.

Theo em thì khái niệm VHCty thì chủ yếu chỉ nền tảng giá trị về đạo đức, cách hành xử giữa tất cả nhân viên DN với nhau. Tức VHCty được xây dựng lên với mục đích chú trọng áp dụng đv nội bộ Cty. VHCty tốt giúp mọi người làm việc tốt hơn với nhau, từ đó tăng thêm giá trị của sản phẩm đem đến cho khách hàng cuối cùng thôi. VHCty bản thân nó không phải là 1 giá trị cảm nhận của sản phẩm.
VHCty cũng có thể đc khách hàng nhận diện được 1 cách gián tiếp, thông qua phong cách nhân viên, và phần nào ảnh hưởng đến thương hiệu, logan, cam kết của Cty đối với khách hàng mà khách hàng cảm nhận được. Còn bản thân VHCty không phải là nội dung để DN bỏ chi phí quảng cáo ra để truyền đạt nhằm tăng awareness của khách hàng về Cty đó. Về điểm này thì em không đồng tình với bác Saladin (”Văn hóa đâu phải chỉ để dành cho nội bộ công nhân viên mà quan trong hơn là khách hàng phải thấy được.”)
Cũng vì vậy, trái với ý kiến của bác IMtobelieve, em không nghĩ là VHCty có phần nổi (như bác nói: Phần nổi: Là những điều mà mọi người bên ngoài, khách hàng, người tham quan thấy được qua :Logo, slogan, brochure, cardvisit, bìa thưa, trang phục của nhân viên, cách trang trí, phong cách giao tiếp của nhân viên …). Những cái như bác nói chỉ là những sản phẩm phụ của 1 nền VHCty thôi, chúng không là 1 bộ phận của VHCty.
Em cũng không đồng tình với bài viết khi sử dụng 1 câu logan như “Hãy nói theo cách của bạn” (Say it your way) của Viettel, với nguồn gốc trọng tâm là marketing, để làm đại diện nói lên VHCty của Viettel, bên cạnh giá trị của DN Quân đội. Cũng như bác Saladin cũng đã nói là nó không rõ ràng, phải không?!

Em nghĩ VHCty cũng bị ảnh hưởng bởi VH quốc gia, ví dụ ở Việt Nam mình, do hoàn cảnh lịch sử và VH mới có 1 kiểu VHCty mang “tinh thần người lính” như Viettel, chứ ở nước ngoài làm gì có vụ này. Nhưng việc có hay không “sự ảnh hưởng của văn hóa một quốc gia đến chiến lược phát triển của một công ty” như bác hỏi lại là 1 phạm trù khác, không liên quan gì nhiều đến VHCty đâu. Vì VHCty là cái không khí hiện có trong Cty, còn nhắc đến chiến lược thì phải xem xét nhiều yếu tố bên trong lẫn bên ngoài DN. VH Quốc gia cũng là 1 trong những yếu tố bên ngoài đó để xem xét cho chiến lược phát triển, nhưng chỉ là 1 phần nhỏ thôi. Do vậy, em nghĩ khó có 1 ví dụ thuyết phục nào để đáp ứng câu hỏi của bác. Nhưng, biết đâu có ai kiếm ra đc nhỉ!

————————————————————
Từ: Haivt

Ðồng ý với Ms.Thuygiang_vn, đồng chí start Topic này đã dùng một hiện tượng đặt trọng tâm vào Marketing để nói đến văn hóa DN.
Có một số điều cũng muốn trao đổi với các bạn.

(Viết bởi thuygiang_vn)
Đúng là gần đây chúng ta hay nghe nhắc đến thuật ngữ “Văn hóa công ty”. Nhưng theo cảm nghĩ của em thì có lẽ các chủ DN nhắc đến nó nghe cho …mỹ miều, chứ chưa rõ DN mình theo kiểu văn hóa (VH) nào, phải làm gì để truyền đạt đến mọi người trong DN và giữ vững được nền VH đó cho DN mình qua nhiều lớp nhân viên…

Theo mình thì bất kỳ một tổ chức/DN nào cũng đều có nét văn hóa riêng của nó cả, không phụ thuộc vào việc tổ chức/DN đó có nghĩ đến hay không, có làm gì để xây dựng văn hóa hay không. Văn hóa là một yếu tố tất yếu của bất kỳ một tổ chức/DN nào.
Các bạn đọc nhé:
• Tập hợp một số người cùng làm việc với nhau (dù nhiều hay ít) sẽ tất yếu hình thành “nét riêng” của nhóm hay tổ chức. Theo thời gian, những nét riêng này sẽ tạo ra văn hoá nhóm hay tổ chức.
• Văn hoá tổ chức có thể hình thành một cách tự giác hay tự phát

Các bạn thấy đấy: có tổ chức, có DN thì tất yếu tồn tại một nét văn hóa riêng của nó. Chỉ có điều là lãnh đạo cùng toàn thể thành viên của tổ chức/DN đó có chú ý để cùng nhau xây dựng một nền văn hóa tiên tiến cho tổ chức/DN của mình không mà thôi.

Tiếp nữa, tôi không tán thành với bạn thuygiang_vn ở điểm này:
(Viết bởi thuygiang_vn)

Theo em thì khái niệm VHCty thì chủ yếu chỉ nền tảng giá trị về đạo đức, cách hành xử giữa tất cả nhân viên DN với nhau. Tức VHCty được xây dựng lên với mục đích chú trọng áp dụng đv nội bộ Cty. VHCty tốt giúp mọi người làm việc tốt hơn với nha

Bạn thuygiang_vn thử nghĩ kỹ lại xem, văn hóa DN có phải chỉ là giữa các thành viên trong nội bộ với nhau hay không? Hãy lấy một ví dụ rất đơn giản: cung cách phục vụ khách hàng của nhân viên trong một DN có phải là một nét văn hóa DN không? Nếu bạn là chủ một DN, bạn có chú trọng xây dựng nét văn hóa này không?
( Viết bởi thuygiang_vn)


VHCty bản thân nó không phải là 1 giá trị cảm nhận của sản phẩm.

Nhân tiện cũng nói luôn, văn hóa DN cũng là một phần giá trị cảm nhận của khách hàng về sản phẩm/dịch vụ của DN đó. Cùng là một bữa ăn, cùng đồ ăn ngon như nhau, giá cả như nhau: bạn chọn cửa hàng có nhân viên phục vụ mặc đồng phục tươi cười, nhẹ nhàng và phục vụ nhiệt tình hay chọn cửa hàng có đội ngũ nhân viên cáu kỉnh, ăn mặc lôm côm và chẳng có chút kiến thức phục vụ khách hàng?

Đồng ý với bạn IMtobelieve. Văn hóa DN bao gồm 2 phần. Tôi gọi là 2 mức độ thể hiện: hữu hình và vô hình. Văn hóa hữu hình thể hiện ở tất cả những gì mà bạn có thể nhìn thấy/nghe thấy ở DN đó. Ví dụ như trang phục, biểu tượng, cách bài trí văn phòng, phong cách giao tiếp của các thành viên với nhau và với khách hàng.v.v… Những nét văn hóa vô hình thể hiện ở các giá trị , là những thứ chỉ cảm nhận chứ không thể nhìn thấy được; nói cách khác, văn hóa vô hình là những gì kết tinh trong tâm trí của chính thành viên của tổ chức/DN cũng như trong tâm trí của khách hàng/đối tác của tổ chức/DN đó.

Định viết thêm nữa, nhưng mà hình như dài quá rồi. Có lẽ tạm thế nhỉ.
Mời các bạn tiếp tục thảo luận về 2 vấn đề này:
_ Các khía cạnh trong văn hóa tổ chức/DN
_ Vai trò của lãnh đạo đối với văn hóa tổ chức/DN

Chủ đề văn hóa DN là một chủ đề rất hay, mong mọi người tích cực thảo luận

———————————————————-
Từ: Thuygiang_vn

Chà chà, xem ra em đang bất đồng quan điểm với cả 3 “lão làng” của forum rồi, căng quá nhỉ?! Đơn phương thật, nhưng phải cố thôi!

Xem nào… hmm, thấy rồi! Mấu chốt của cuộc tranh luận là ở đây: mọi người đang nói những chủ đề khác nhau, nhưng có quan hệ với nhau, và lại cố thuyết phục chúng là 1; cho nên mới có cơ sự thế này đây!

Em thì đang ra sức diễn giải về VHCty theo nghĩa “corporate culture”, tức cái mà chỉ người ở bên trong mới cảm nhận được. Còn các bác thì đang nói VHCty theo cái nhìn chung, bao gồm corporate culture của em trình bày + cái mà nhìn nhận của các đối tượng bên ngoài về DN, mang hướng marketing. Nói 1 cách hình tượng thì Văn hóa Cty theo quan điểm của em có thể ví như Bản chất thật của 1 con người vậy. Còn em đoán là các bác đang nói Văn hóa Cty giống như vừa đánh giá bản chất con người, vừa xem xét cách đánh giá của những người xung quanh về bản chất con người dựa trên cái người đó thể hiện ra ngoài. Bản chất thật chỉ được biết đến tương đối khi người ta có đủ thời gian sống với người đó qua mọi tình huống tốt-xấu, vui-buồn của cuộc sống, trần trụi, không che đậy, đóng kịch (có khi vợ chồng sống với nhau với đơn vị chục năm mà có khi chưa hiểu hết bản chất của nhau, huống hồ…!). Còn cái mà con người thể hiện ra bên ngoài thì có thể được chải chuốt, bằng nghệ thuật đối nhân xử thế, bằng nghệ thuật xã giao, bằng việc ý thức giữ gìn hình ảnh bản thân trước mọi người, đúng không ạ?

Cho nên 2 khái niệm đó không thể coi là 1! Cái Văn hóa DN mà mọi thành phần trong DN cảm nhận được, khác với cái gọi là “Văn hóa DN” mà đối tượng bên ngoài cảm nhận thấy. Ví dụ: Văn hóa 1 DN là đề cao tính cá nhân, ai cũng quyền nêu ý kiến riêng của mình, có quyền tranh luận quyết liệt đến cùng khi cần thiết. Trong khi, trong con mắt của khách hàng, mọi nhân viên DN đều có tác phong lịch sự, biết lắng nghe và chiều chuộng khách hàng hết mức; có khi khách hàng sai bét nhè nhưng vẫn phải nhịn (”Thượng đế” mà!). Nếu mức độ tiếp xúc không nhiều (ngoại trừ trường hợp khách hàng quá thân thiết, hoặc nhân viên đi kể lể), khách hàng sẽ chẳng biết đc thật ra Văn hóa tồn tại trong DN đó như thế nào!

1. Văn hóa Công ty theo nghĩa “corporate culture”
- Em vẫn nghĩ khái niệm này chỉ nền Văn hóa mà chỉ những thành phần bên trong Cty mới cảm nhận được đầy đủ. Giống như việc con người muốn hiểu và cảm nhận được nền Văn hóa của 1 đất nước 1 cách tương đối đầy đủ thì chỉ có cách sống trong đất nước đó, hoà mình trong nền Văn hóa đó thôi.
- Đồng ý với bác Haivt “Bất kỳ một tổ chức/DN nào cũng đều có nét văn hóa riêng của nó cả, không phụ thuộc vào việc tổ chức/DN đó nghĩ đến hay không, có làm gì để xây dựng văn hóa hay không? Văn hóa là 1 yếu tố tất yếu của bất kỳ một tổ chức/DN nào?” Bác đọc lại em viết xem: “…chưa rõ DN mình theo kiểu văn hóa nào, phải làm gì để truyền đạt đến mọi người trong DN và giữ vững được nền VH đó cho DN mình qua nhiều lớp nhân viên..?” Tức em đồng ý là nó vẫn tồn tại đấy, nhưng DN chưa chú ý đến sự tồn tại của nó để tận dụng sức mạnh của 1 nền Văn hóa hiện có. Cũng giống như việc nước nào cũng có 1 nền Văn hóa đặc trưng, nhưng đất nước đó có chú trọng dạy nền Văn hóa của mình cho lớp trẻ để họ ý thức được sự tồn tại và những giá trị của nó để làm thước đo cho lối sống, đồng thời gìn giữ và phát triển nó lên theo hướng tích cực, phù hợp với thời đại không mà thôi?! Em nhấn mạnh phần HÀNH ĐỘNG chứ em không bàn cãi thêm về việc nó tồn tại hay không tồn tại!
- Vì nó thuộc về bản chất nên Văn hóa không có phần nổi. Bản chất là bản chất mà thôi! Còn phần nổi như bác Imtobelieve nói cũng có thể so sánh như các sản phẩm Văn hóa cụ thể mà người ta sờ mó được, như sách báo, tranh vẽ, thơ ca…
- VHCty chỉ tạo ra giá trị sản phẩm 1 cách gián tiếp. Cái mà bác Haivt nói: “văn hóa DN cũng là một phần giá trị cảm nhận của khách hàng về sản phẩm/dịch vụ của DN đó” thật ra là cái gì thì em sẽ trình bày ở dưới.

2. “VHCty” của các bác thật ra là gì trong ngôn từ của Marketing?
Cái “VHCty” đó theo em được biết trong Marketing gọi là “Phong cách kinh doanh”.
“Nói 1 cách ngắn gọn, phong cách kinh doanh của 1 doanh nghiệp là tổng thể các phương thức mà doanh nghiệp thể hiện mình tới mọi đối tượng giao tiếp” (theo Wolff Olins). Đó có giống với cách miêu tả: “Phần nổi: Là những điều mà mọi người bên ngoài, khách hàng, người tham quan thấy được qua” của bác Imtobelieve, là “Văn hóa đâu phải chỉ để dành cho nội bộ công nhân viên mà quan trong hơn là khách hàng phải thấy được” của bác Saladin, là “văn hóa DN cũng là một phần giá trị cảm nhận của khách hàng về sản phẩm/dịch vụ của DN đó” của bác Haivt không nhi!?

Mổi DN đều mong muốn làm cho các đối tượng giao tiếp với DN cảm nhận được 1 hay 1 số nét tính cách, giá trị hay thuộc tính nổi bật của riêng mình.

Phong cách Kinh doanh (PCKD) có 3 khía cạnh là:
a/ Truyền thông : DN sử dụng các phương tiện sau để truyền đạt nét riêng trg PCKD của DN đến các đối tượng:
- Bản thân dịch vụ/ sản phẩm của DN
- Kỹ thuật trưng bày
- Hành vi ứng xử của toàn bộ nhân viên (cái này các bác nhắc đến nhiều nhất đây!)
- Các thông điệp truyền thông…

b/ Giao tiếp: đối tượng giao tiếp của DN gồm rất nhiều thành phần: cổ đông, nhà cung ứng nguyên vật liệu, nhà phân phối sỉ/lẻ, đối thủ cạnh tranh, giới ngân hàng/đầu tư, chính quyền v.v… Việc quản trị PCKD đòi hỏi phải xây dựng được 1 hình ảnh khá hội tụ, nhất quán về DN đến mọi đối tượng.

c/ Biểu tượng: 3 biểu tượng chính thể hiện PCKD của DN là: thương hiệu, logo và (các) nhãn hiệu.

Như vậy, như em đã trình bày ở trên, PCKD cũng giống như bộ mặt của con người khi anh ta bước ra sàn diễn cuộc đời vậy, đc chăm sóc, tỉa tót 1 cách có ý thức nhằm đạt được hiệu quả tối đa trong công việc, giao tiếp… Và nó cũng tạo ra giá trị cảm nhận nào đó cho anh ta trong mắt người khác.

Cũng vậy, DN ít khi phô bày nhiều về bộ mặt thật Văn hóa Công ty của họ (ngoại trừ nó được giới quản trị chủ động cho vào 1 phần trong PCKD). Họ chỉ đầu tư vào việc làm đẹp PCKD, cùng với thương hiệu, nhãn hiệu, để công chúng biết tới. Việc đầu tư với động lực kinh tế này từ đó tạo ra thêm giá trị cho sản phẩm của họ.

Okie dokie, hi vọng em đã giải tỏa được sự bất đồng ý kiến (mà em cũng đã góp phần gây ra) ở đề tài này. Em mong nhận được thêm nhiều ý kiến đóng góp của mọi người.

P.S: lần đầu bị bể font, làm em mất công đánh lại, dã man quá!!! Bác Admin xóa hộ em bài bị bể vừa rồi nhé! Sorry bác Admin about my little trouble, hi` hi`…

———————————————————–
Từ: no1

Chào bạn thuygiang_vn. Khả năng viết của bạn phải nói là rất tốt, chỉ cần nhìn câu chữ không va vấp lỗi chính tả cũng như cú pháp thì tôi cũng như những người tham gia tranh luận tại đây cảm thấy rất có cảm tình với bạn.

Xin đi vào vấn đề thảo luận:
- Văn hóa doanh nghiệp theo tôi chính yếu nhất là cách cư xử của nhân viên trong công ty với nhau. Tuy nhiên, theo tôi yếu tố không kém phần quan trọng đó là “tôn chỉ hoạt động” của doanh nghiệp. Chẳng hạn như của google là “không tha hóa”.
- Bên cạnh đó phong cách làm việc của nhân viên tại công ty và hình ảnh nơi làm việc cũng góp phần tạo nên “văn hóa DN”. Chẳng hạn, tại các văn phòng của google trên thế giới, mọi người đều luôn luôn cười khi làm việc cũng như khi tiếp xúc với nhau, mặc áo quần đủ màu sắc, hay là các văn phòng luôn luôn có đủ màu sắc giống như logo của Google vậy.

Như vậy có thể nói ý kiến của mình cũng gần như bạn thuygiang_vn. Rất mong nhận được ý kiến khác của các bác.

———————————————————–
Từ: Imtobelieve

Văn hóa kinh doanh (business culture) hay văn hóa thương mại (commercial culture) là những giá trị văn hóa gắn liền với hoạt động kinh doanh (mua bán, khâu gạch nối giữa sản xuất và tiêu dùng) hay 1 món hàng hóa (một sản phẩm/1 dịch vụ) cụ thể trong toàn cảnh mối quan hệ văn hóa- xã hội khác nhau. Văn hóa: giá trị và kinh doanh: lợi nhuận, đó là 2 mặt mâu thuẫn nhưng thống nhất bởi giá trị văn hóa thể hiện trong hình thức mẫu mã và chất lượng sản phẩm, trong thông tin quảng cáo về sản phẩm, trong cửa hàng bày bán sản phẩm, trong phong cách giao tiếp ứng xử của người bán và người mua. Rộng ra là trong cả quá trình tổ chức sản xuất kinh doanh với toàn bộ các khâu của nó nhằm tạo ra 1 chất lượng-hiệu quả kinh doanh nhất định.

Văn hóa kinh doanh bao gồm 3 mặt:

1. Văn hóa thương trường: Thể hiện trong cơ chế tổ chức, hệ thống pháp luật, các chính sách… trong mọi hình thức liên quan đến hoạt động sản xuất kinh doanh gồm cả sự cạnh tranh …

2. Văn hóa doanh nhân: Thể hiện ở cả cá nhân trong doanh nghiệp tham gia sản xuất kinh doanh qua trình độ khoa học kỹ thuật, công nghệ và vốn tri thức tổng hợp : kinh nghiệm thực tiễn và các kỹ năng, năng lực tổ chức sản xuất kinh doanh và sự nhạy bén với thị trường…

3. Văn hóa doanh nghiệp: Vấn đề này đang thảo luận, tôi sẽ trao đổi thêm sau.

Trong 3 mặt trên hợp thành một nền văn hóa trong kinh doanh trong đó văn hóa doanh nghiệp là đầu mối trung tâm tập hợp mọi quan hệ và có vai trò quyết định.

——————————————————
Từ: Phuongvpm

Theo mình thì văn hóa doanh nghiệp là một hệ thống bao gồm cả văn hóa trong cách làm việc, cách trao quyền, văn hóa trong cách đối xử với nhân viên trong nội bộ doanh nghiệp, văn hóa trong hoạt động quảng cáo, bán hàng (cái này mấy bạn dễ thấy nhất: phong cách bán hàng, trang phục nhân viên, slogan, …)… Do đó thì mấy cái thể hiện ra bên ngoài cho khách hàng thấy thì thật ra chỉ là một phần trong văn hóa doanh nghiệp mà thôi.

Mình đồng ý với bạn haivt, đó là dù muốn dù không thì doanh nghiệp nào khi đi vào hoạt động thì cũng tự nhiên mà xuất hiện cái gọi là văn hóa doanh nghiệp.

Mình không nói đến văn hóa doanh nghiệp hình thành tự phát (bởi vì loại này thì không thể đánh giá hiệu quả gì được – hên xui thôi!) mà mình muốn nói đến ý thức các nhà quản lý trong việc xây dựng một hệ thống văn hóa phù hợp cho doanh nghiệp mình.

Phương sử dụng từ “phù hợp” bởi lẽ không có cái chuẩn chung để xây dựng văn hóa doanh nghiệp. Ví như Microsoft cho nhân viên mặc đồ bụi bặm, ngồi gác chân thoải mái ở chỗ làm của mình không thể nói là không hiệu quả bằng các cty bắt nhân viên mặc đồng phục nghiêm chỉnh, tác phong chuẩn mực làm việc. beach.gif

Thực ra thì các nhà quản lý chúng ta nhiều khi có sự lầm lẫn trong việc xây dựng VHDN cho công ty mình. Đó là không hề định hướng được là hệ thống VHDN nào là phù hợp, mà chỉ hướng theo những gì báo chí, sách vở ra rả hàng ngày. Vì vậy mới có vụ nhiều công ty có những cái yêu cầu: nhân viên phải tươi cười với khách hàng, cám ơn khách hàng (thậm chí cả mấy nhân viên bán xăng lẻ mỗi lần đổ xong cho khách cũng phải cám ơn thì…quá kỳ!), dân chủ, nhân viên tha hồ phát biểu ý kiến (nhưng lãnh đạo thì không biết làm sao để thống nhất mấy chục cái ý kiến đó nên cuối cùng thì lãnh đạo tự quyết theo ý kiến riêng, lạ hoắc với ý kiến mọi người!), …

Bởi vậy nên các nhà quản lý muốn xây dựng một hệ thống VHDN phù hợp với doanh nghiệp mình thì cần phải tìm hiểu rõ những đặc thù riêng của ngành mình đang kinh doanh, những nhu cầu văn hóa của nhân viên cty và của những đối tác (nhà cung cấp, người hợp tác, khách hàng). Và tất nhiên là cần lắm sự thông minh, tâm lý, chuyên nghiệp của người quản lý để có thể xây dựng một hệ thống VHDN phù hợp và khả thi.

Mình chỉ là kẻ ngoại đạo, có vài ý kiến nhỏ, mong các cao thủ chỉ thêm.

——————————————————-
Từ IMtobelieve

Tôi xin có 1 số ý kiến tiếp theo cho bài viết trên của tôi và cùng các bạn thảo luận về “văn hóa DN” như sau:

Sự thất bại của nhiều tập đoàn kinh doanh lớn do cách hành xử phi văn hóa, thiếu đạo đức.

Ví dụ:
Tập đoàn Nike bị người tiêu dùng Mỹ tẩy chay do sử dụng lao động trẻ em ở Pakistan vào việc sản xuất bóng dùng trong giải vô địch bóng đá thế giới. Việc tẩy chay → cổ phiếu của công ty này giảm từ 76 USD năm 1997 xuống còn 27 USD năm 2000. Công ty phải đưa ra bản Hiến chương về đạo đức đối với các nhà cung ứng ở châu Á.

Tập đoàn khổng lồ Daewoo phá sản năm 1999 với số nợ là 75 tỷ USD. Chủ tịch và người sáng lập Kim Woo-chung từ một nhân vật huyền thoại sau 6 năm trốn chạy ở nước ngoài đến 14-6-2005 đã bị bắt.

Các vụ thảm hoạ về môi trường, nạn rửa tiền, tệ tham nhũng đã cuốn vào vũng bùn biết bao công ty và tập đoàn kinh tế hùng mạnh, biết bao chính khách và cả các ngân hàng…

Do vậy, các doanh nghiệp thức thời dù muốn làm ăn có uy tín hay chỉ đơn thuần muốn có uy tín để làm ăn đều phải quan tâm, hoặc chí ít là tỏ ra quan tâm đến VĂN HOÁ DOANH NGHIỆP. Các hội thảo được tổ chức, các câu lạc bộ được mở ra, các trung tâm được thành lập… nhằm đáp ứng cũng như hỗ trợ các Doanh Nghiệp cũng là điều dễ hiểu.

Quay lại vấn đề chính của Topic :”Văn Hóa Doanh Nghiệp”. Trước khi trao đổi tiếp về “Văn Hóa DN”, chúng ta cùng tìm hiểu về văn hoá. Vì tránh đi lạc đề nên tôi xin gởi file để mọi người cùng tham khảo.

Cách hiểu phổ biến về văn hoá doanh nghiệp

Một số quan niệm rằng:“văn hoá doanh nghiệp” thông qua cặp quan hệ “văn hoá trong kinh doanh” và “kinh doanh có văn hoá”.

Trong giới nghiên cứu phương Tây phổ biến quan niệm coi “văn hoá doanh nghiệp” là một dạng của “văn hoá tổ chức” (organizational culture).

“Văn hoá tổ chức”, “văn hoá doanh nghiệp” thường được hiểu là một tập hợp của những biểu hiện hình thức như: khẩu hiệu, logo, cách chào hỏi, nói năng; các sinh hoạt văn hoá nghệ thuật trong doanh nghiệp như ca hát, nội san; các truyền thuyết, huyền thoại, tín ngưỡng của doanh nghiệp…

——————————————
Từ Daretofail

Theo ý kiến cá nhân của mình thì :

1. Văn hóa Doanh nghiệp

- Là một hệ thống của các giá trị do doanh nghiệp sáng tạo và tích luỹ qua quá trình hoạt động kinh doanh, trong mối quan hệ với môi trường xã hội và tự nhiên của mình.

2. Mục tiêu của Văn hóa Doanh nghiệp

- Để nhân viên gắn bó, cống hiến cho và cũng để giữ người tài cho công ty.
- Nâng cao hiệu quả và sức cạnh tranh trong Doanh nghiệp

3. Các nguồn lực để xây dựng văn hóa Doanh nghiệp

- Các mục tiêu, chiến lược, chiến thuật và chính sách của Doanh nghiệp
- Các quá trình nội bộ, hoạt động kinh doanh hàng ngày, công tác quản lý
- Các hệ thống lương, kế toán, thiết kế công việc, bố trí văn phòng
- Các giá trị về con người, sinh hoạt và sự giao tiếp

Rất mong nhận được sự hồi âm từ các bạn

Trong khi chờ đợi các bạn cho thêm ý kiến về mục tiêu Văn hóa Doanh nghiệp, em xin có có ý kiến 1 chút về Cấu trúc VHDN

1. Giá trị của DN:
- Tổ chức của doanh nghiệp
- Truyền thống của doanh nghiệp
- Triết lý và kinh nghiệm của doanh nghiệp
- Các nhân tài của doanh nghiệp

2. Giá trị của hoạt động:
- Các loại hoạt động kinh doanh xét theo công đoạn thì có: đầu tư, sản xuất, tiếp thị, tư vấn, lưu thông, phân phối, bảo hành; xét theo nhóm loại thì có: sản xuất, thương mại và dịch vụ. Kinh doanh sản xuất và dịch vụ luôn tạo ra giá trị. Kinh doanh thương mại đặt hàng hoá vào những hệ toạ độ mới, làm dịch chuyển giá trị, thay đổi giá trị, do vậy cũng tạo ra giá trị. Những hoạt động này, mỗi doanh nghiệp có những cách thức riêng, tạo nên những giá trị đặc thù của doanh nghiệp.

3. Giá trị của sản phẩm:
- Sản phẩm của mỗi doanh nghiệp có đặc thù riêng. Những hình thức kinh doanh nào càng liên quan nhiều đến con người thì cái đặc thù tạo nên văn hoá riêng này càng rõ nét. Sản xuất < Thương mại < Dịch vụ.

Đối với doanh nghiệp, cấu trúc này được cụ thể hoá như sau:
1. Văn hoá nhận thức
a. Nhận thức khái quát
- Triết lý kinh doanh
- Đạo đức và trách nhiệm… của doanh nghiệp

b. Nhận thức chuyên sâu
- Các kinh nghiệm kinh doanh
- Tri thức nghề nghiệp mà doanh nghiệp tích luỹ được.

c. Nhận thức cảm tính
- Tín ngưỡng (tổ nghề, giỗ tổ…)
- Những quan niệm mang tính tín ngưỡng

2. Văn hoá tổ chức
- Tổ chức đời sống tập thể: Văn hoá quản lý trên mọi mặt hoạt động của doanh nghiệp
- Tổ chức đời sống cá nhân: Đời sống vật chất (ăn, mặc, ở, đi lại) và tinh thần (vui chơi, giải trí, thông tin…)

3. Văn hoá ứng xử
a. Ứng xử với môi trường xã hội
- Ứng xử với khách hàng
- Bạn hàng, đối tác
- Cộng đồng cư dân nơi cư trú

b. Ứng xử với MT tự nhiên
- Ứng xử với môi trường tự nhiên nơi cư trú
- Ứng sử với nguồn nguyên nhiên liệu

Cho bổ sung tí về chức năng của Văn hóa Doanh nghiệp

- Tổ chức doanh nghiệp
- Điều chỉnh doanh nghiệp
- Làm cơ sở giao tiếp trong và ngoài doanh nghiệp
- Giáo dục- đào tạo trong doanh nghiệp
- Làm cơ sở cho sự thành công bền vững của doanh nghiệp

Kô biết đây có được xem thêm là mục tiêu của VHDN kô bác akindman. nhờ bác phân tích giùm.

——————————————-
Từ Akindman

Trước hết, chúng ta quay lại một nhận xét: văn hóa DN tồn tại khách quan, nhưng chúng ta lại có thể điều chỉnh văn hóa.

VHDN là những giá trị, VHDN không để điều chỉnh tổ chức DN đâu Dare à. Tổ chức DN là do ban lãnh đạo DN tạo ra. Nhưng bản thân tổ chức bộ máy của DN được tổ chức tốt, là mô hình cho các DN khác noi theo thì đó lại là văn hóa, bởi nó mang hàm ý giá trị trong đó.

VHDN có thể điều chỉnh DN cái đó đúng, nhưng không được rõ ràng và nỗi bật lắm đâu, bởi VHDN có một thuộc tính là ổn định và lâu dài. Do đó quá trình tác động (điều chỉnh của nó không rõ nét lắm).

VHDN không phải là cơ sở cho sự giao tiếp bên trong và bên ngoài DN. Quá trình giao tiếp là quá trình tất yếu khi DN thực hiện các hoạt động KD, VHDN chỉ tác động cho quá trình giao tiếp đó tốt lên hay xấu đi mà thôi.

VHDN giáo dục và đào tạo trong DN, cái này rất đúng, nó có tác dụng trong việc đào tạo mới, đào tạo lại con người. Quá trình đào tạo có thể thể hiện dưới 02 khả năng:
+ Tự học, học do tác động bởi con người chung quanh (cái này DN nào cũng có, dù đó là DN tốt hay xấu, có VH mạnh hay yếu…).
+ Được DN đào tạo.

VHDN tạo ra sự thành công bền vững, cái này OK với điều kiện là VHDN phải tác động tốt, là nền tảng cho các chiến lược KD hiện hành và trong tương lai. Ngược lại VHDN có thể sẽ là sự cản trở các hoạt động, cản trở tư duy sáng tạo…

Theo NGHIALAM (Quản trị Doanh Nghiệp Blog)

http://my.opera.com/qtdn/blog/tong-hop-mot-so-y-kien-thao-luan-ve-van-hoa-doanh-nghiep

This entry was posted on Thứ tư, Tháng sáu 4th, 2008 at 11:20 sáng and is filed under Kinh tế. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

Leave a Reply