Đàn ông háo sắc!

Đàn ông nhìn…

Hồi trẻ, tôi đã nghiến ngấu một mạch cuốn Alecxit Zorba. Đấy là một trong những tác phẩm văn học không thể không đọc. Nhiều năm trôi qua, nhưng nhiều chi tiết của cuốn sách vẫn đọng lại trong tôi. Ví dụ như chi tiết cụ già (tôi quên mất tên nhân vật) ngồi khóc khi nhìn các cô thiếu nữ gánh nước. Hỏi lý do thì cụ bảo làm sao có thể không khóc khi cụ sắp sửa vĩnh biệt cõi đời, để lại bao cô nàng xinh đẹp!

Mà ở trên đời này, làm gì có cô gái nào không đẹp ? Năm ấy tôi lang thang ở một vùng quê Rumani, tình cờ quen một thiếu nữ đẹp như tiên nữ (một bậc đàn anh đang làm luận văn tiến sĩ bảo hồi nhỏ đọc truyện cổ tích kể về các cô tiên cứ tưởng chuyện bịa, qua Rumani mới biết các cô tiên là có thật!). Tôi lấy lòng bà mẹ cô gái bằng cách khen vẻ đẹp của cô. Bà cụ cười hiền lành bảo tôi rằng tuổi trẻ ở đâu cũng đẹp. Phải rất nhiều năm sau này, khi các cô nàng đã gọi tôi bằng chú rồi bằng bác, tôi mới thực sự cảm nhận được lời bà cụ!

Gái trẻ thì đẹp. Ông cụ trong cuốn tiểu thuyết tám mươi có lẽ lưng đã còng tóc đã bạc vẫn hướng cái nhìn về các cô thiếu nữ lưng ong đang ríu ra ríu rít bên giếng thơi. Là một người đàn ông, tôi xác nhận chi tiết của cuốn sách vô cùng chân thực. Bất kể tuổi tác, không một người đàn ông nào còn đứng được trên đôi chân của mình trên cõi nhân gian này lại không thích nhìn các cô gái. Tôi đồ rằng một người đàn ông chân chính dẫu có đang đối diện với một họa phẩm của Picasso mà có một cô gái xuất hiện thì ánh mắt anh ta sẽ ngay lập tức chuyển từ bức tranh sang người đẹp! Nói cách khác, đàn bà là nỗi ám ảnh của đàn ông. Rằng suốt cả cuộc đời mình, đàn ông không thôi hướng về đàn bà.

Nhưng nhìn một cô gái đẹp, đàn ông nhìn gì trước tiên? Câu trả lời sẽ tùy thuộc người đàn ông đó là ai. Một người đàn ông phương Tây chắc chắn sẽ nhìn đôi chân - chân có dài không, có thẳng không? (Đều có độ dài như nhau cả đấy, nhưng có vẻ như đôi chân của một cô người mẫu hấp dẫn hơn đôi chân của cô vận động viên bóng chuyền). Người đàn ông Việt (ít nhất là trong quá khứ) thì thường hướng ánh mắt của mình lên gương mặt của “đối phương”, coi thử có xinh không, có khả ái không? Quan trọng hơn, ánh mắt của người ta nhìn mình thế nào, thân thiện hay đang cảnh giác? Một cái nhìn đầy vẻ “thực dụng”.

Còn cách nhìn kia ít nhiều có vẻ “nhân văn” hơn. Một bên nhìn ngược - nhìn từ dưới lên. Bên kia thì nhìn xuôi - nhìn từ trên xuống. Ai khôn hơn ai, ai đúng ai sai? Tôi không phải là phụ nữ nên tôi không rõ trong hai cái nhìn đầu tiên ấy, cái nào khiến người phụ nữ thích hơn. Nhưng tôi biết đôi chân dù có đẹp đến đâu cũng vô tri vô giác, còn gương mặt thì như các cụ nhà ta vẫn nói “Trông mặt mà bắt hình dong”, hay như cái lễ đầu tiên của nhà trai đối với nhà gái vẫn gọi là “coi mặt”! Nhưng sự khác biệt chỉ xảy ra ở cái nhìn đầu tiên. Còn sau đó, đàn ông Việt hay đàn ông phương Tây đều giống nhau…

Nhưng ông bà bảo “Văn mình vợ người”. Tại sao cái người trước kia là đẹp nhất, khi đã trở thành vợ mình rồi lại không đẹp nữa nhỉ? Tôi chịu, không lý giải được. Đối với riêng tôi, mỗi khi mệt mỏi do áp lực của công việc, tôi chỉ cần bước ra khỏi phòng nhìn một người đẹp - chỉ nhìn thôi - là thấy tinh thần sảng khoái, hồ hởi phấn chấn, năng suất làm việc sau đó cải thiện rõ rệt. Nhưng tất nhiên chuyện này chỉ có thể xảy ra ở cơ quan. Còn ở nhà thì…

Theo CHUONG CFO’s Blog

http://blog.360.yahoo.com/blog-M9XNLCwyc7PduGaBGlCpiwwmrK8-?cq=1&p=1041

This entry was posted on Thứ tư, Tháng sáu 4th, 2008 at 1:49 chiều and is filed under Xã hội. You can follow any responses to this entry through the RSS 2.0 feed. You can leave a response, or trackback from your own site.

Leave a Reply